Tại sao họ chỉ đến tìm mình khi bị bỏ rơi, buồn chán, túng thiếu... sau đó lại "chấp cánh bay đi" khi có được niềm vui khác?

Mình nghĩ gia đình luôn là điểm tựa niềm tin vững vàng nhất. Ngoài ra khi có tình bạn, là có người để gửi gắm bí mật, sẻ chia tâm tư, đó cũng là một điều hạnh phúc....

Thế nhưng mình tự hỏi tại sao những người mà mình cho là bạn lại chỉ đến tìm mình khi họ bị bỏ rơi, buồn chán, túng thiếu, xung đột cá nhân của chính bản thân họ...Rồi sau đó họ lại "chấp cánh bay đi" khi có được niềm vui khác?

Nhiều khi mình tự an ủi: "Không phải buồn vì những "người bạn tốt" ấy...bởi vì sao khải buồn vì những kẻ vô ơn kia?

Nhưng thật sự mình thấy khó chịu lắm lắm! Mình có cảm giác như là "miếng thịt thừa", "kẻ dự bị" lúc cần thì mọi người tìm đến...Tình bạn thế thì chẳng có còn hơn.

Theo MTO

Các chủ đề khác: